Rảnh rỗi lôi những cuốn sổ cũ ngày xưa ra. Bắt gặp lại một bài viết mà ngày xưa mình rất thích. Có những câu chuyện không đơn thuần chỉ là một câu chuyện, nó gây một ấn tượng mạnh mẽ và ám ảnh, có khi suốt cuộc đời:
HOA TÔ PƠN
Bản mặt ông như thế mà cũng lãng mạn ra phết”. Anh bạn tôi nguyên là phiên dịch cho một đội lao động người Việt ở nhà máy ôtôzin, giờ có một côngtennơ bán quần áo ở chợ Vòm, tủm tỉm cười và nhận xét khi chúng tôi chui ra khỏi cửa một bến tàu điện ngầm gần trung tâm thành phố. Hè năm nay nhiệt độ ở Matxcơva cao bất thường, nhưng vẫn có cảm giác như tiết thu ở Hà nội. Trên trời những sợi bông nhẹ bay, rơi như tuyết:” Ở bên Nga cũng có cây bông gòn?”. Anh bạn tôi cười phá lên trước sự ngớ ngẩn của tôi:” Hoa tô pơn đấy”. Rồi chẳng đợi tôi hỏi tiếp, anh chỉ cho tôi hàng cây tô pơn cao vút, lá xanh ngằn ngặt:” Người Nga có một bài hát rất hay về cây tô pơn… Tôi hỏi cây tô pơn. Tô pơn ơi, hoa của mày bay đi khắp nơi. Người yêu của tôi đâu? Cây tô pơn không trả lời…”. Một lát sau, anh bạn tôi lại thủng thẳng:” Bài hát hợp lòng người ra phết”.
Khi ấy tôi đang là cậu học sinh lớp 6 trường Trương Vương. Bấy giờ, phong trào kết bạn với học sinh Liên Xô, CHDC Đức đang độ cao trào. Trường tôi mỗi tháng được phân tới hàng chục địa chỉ. Cô giáo chủ nhiệm dành những địa chỉ ấy như một phần thưởng. May mắn và hạnh phúc lớn, cuối học kì một năm đó, tôi được thưởng một người bạn”. Đó là Natasa, cô gái học lớp 6 trường phổ thông số 14. Chúng tôi trao đổi thư từ và ảnh trong suốt thời phổ thông. Ngay cả khi tôi về làng quê sơ tán trong những năm chống Mỹ. Bất cứ bức thư nào Natasa gửi tôi cũng như ngược lại, chúng tôi đều ao ước gặp nhau. Học hết phổ thông, Natasa vào học trường trung cấp điện ở ngoại ô Matxcơva. Còn tôi, cũng như bao chàng trai khác thời bấy giờ, trút bộ quần áo học sinh, khoác áo lính, lội bộ dọc Trường sơn. Chúng tôi bặt tin nhau từ năm ấy.
Những tưởng quên hẳn, vậy mà hôm nghe tin được sang Nga công tác, tôi lập tức nghĩ ngay đến Natasa.” Đây rồi. Cũng may nhà nàng ở gần trung tâm thành phố cho nên không thay đổi. Nếu nhà nàng ở ngoại ô thì chịu chết, mấy năm nay Mát thay đổi ghê gớm”. Bà gác dan to béo nhìn chúng tôi với nét mặt bình thản. Nhưng khi anh bạn tôi chìa tấm ảnh và bắt đầu giải thích thì nét mặt bà ta lộ vẻ ngạc nhiên. Bà ta ngạc nhiên thật sự khi nhìn thẳng vào mặt tôi:” Đúng là có Natasa sống ở căn hộ 37”. Hơi thở của bà ta nồng nặc mùi rượi mạnh. Tôi lúng túng thật sự. Nửa mừng, nửa ngại ngần. Cảm giác ấy vụt biến mất khi nghe giọng bà gác dan vô hồn:” Natasa đã theo chồng về sống ở Kháccốp. Cô ta đã có hai đứa con lớn. Cô ấy cũng đã bỏ chồng, nghỉ hưu và nghiện rượu nặng…” Tôi nhìn nét mặt bà gác dan. Một khuôn mặt đặc trưng của phụ nữ Nga. Nét mặt, nhất là cặp mắt rất lành, có vẻ như quen quen…
Rời khỏi khu nhà với tâm trạng vừa buồn, vừa vui. Nhưng, cảm giác buồn lớn hơn. Giọng anh bạn tôi cũng nửa vui nửa buồn:” Linh tính tôi mách bảo, bà gác dan ấy chính là Natasa của cậu”. Nhìn vẻ ngạc nhiên trên mặt tôi, anh bạn buông một câu triết lý chết người:” Nếu Natasa của cậu hiện vẫn ở Kháccốp thì chẳng thể tìm được. Nếu Natasa là bà gác dan lúc nãy thì càng khó tìm hơn”.
Tôi lặng thing và cố sải từng bước dài theo kiểu cách đi bộ của anh bạn. Gió vẫn thổi. Trên mặt đường vẫn từng dòng ôtô trôi vùn vụt. Theo gió, theo bánh xe, những sợi bông hoa rối rít cuộn bay.” Tôi hỏi cây tô pơn…” Anh bạn tôi lại hát? Những sợi hoa tô pơn hát?
Tản bút của Phương Nguyên
Nhân dân hằng tháng
Số 43/11 - 2000

