Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

LINH CẢM


 


      Đừng hỏi là tại sao hôm nay tôi lại uống. Hình như hôm nay chúng ta kỷ niệm ngày Chiến thắng, điều đó đúng, nhưng đối với tôi, anh có biết là gì không? Có thể nói, đây là ngày tang, anh hiểu chứ? Không à? Ở chỗ chúng tôi có đại đội trưởng Gurov, chỉ huy các khẩu pháo bảy mươi ly... những khẩu pháo anh hùng, mọi người gọi đó là "Vĩnh biệt, Tổ quốc!" Vì rằng chúng thường xuyên đứng bên cạnh bộ binh, nhiều khi trước cả bộ binh nữa. Nói chung, tất cả các nấm mồ chung đều là của chúng tôi, nếu như có một chiếc xe tự hành nào đó của bọn Đức có tên là "Ferdinand" lén lút vòng qua sườn và bắt đầu quét lửa...      
     Vậy là, chỉ huy pháo của chúng tôi là đại úy Gurov - một thanh niên hãy còn rất trẻ, người cân đối như một nhánh cây non, anh ấy thậm chí không thích chửi tục, những kẻ hay chửi bậy thường bị anh ấy cự cho ra trò, còn khi anh ấy cười trông thật thích, răng trắng bóng, các cô gái ở tiểu đoàn quân y cứ chết mê chết mệt. Còn anh ấy chỉ đùa: "Ôi các nàng tiên xinh đẹp, tôi yêu tất cả các cô em, nhưng tôi còn yêu xe tăng Đức hơn!" Và cái linh cảm của anh ấy về bọn Đức, tôi không biết gọi như thế nào cho phải, - nó giống như phép phù thủy vậy. Về chuyện linh cảm, có thể nói, trong người anh ấy như có một con quỷ nào đó. Hay là một vị thần cũng nên - có ai mà biết được là cái gì! Thường khi đêm tối như bưng lấy mắt, vậy mà phải đặt pháo bắn thẳng chống tăng. Lệnh của trên xuống, và không trốn đâu cho thoát, không có biểu quyết đồng ý hay phản đối gì hết. Đại đội trưởng Gurov đích thân đưa pháo ra vị trí xạ kích. Bao giờ anh ấy cũng tự mình, không giao việc đó cho ai cả, vì có lần ở ngoại ô Kiev, một trung úy trẻ măng của chúng tôi do quá cận thị mà đã dắt luôn hai khẩu pháo vào thẳng chỗ bọn Đức, bị ăn đạn súng máy đã hy sinh, và cả hai khẩu đội chỉ còn được một nhúm... Gurov có một tài năng rất quan trọng trong chiến tranh - anh ấy không thể chịu đựng được cái "họa may", "có lẽ", không cho phép bắn mò hú họa, không giơ ngực ra chịu đạn như một con bò đực mù quáng, mà đánh nhau rất tỉnh táo, thản nhiên hệt như đang làm một việc gì đó bình thường. Và cho đến tận ngày cuối chiến tranh, chưa lần nào tôi thấy anh ấy mất bình tĩnh, rối trí hay nét mặt thay đổi, mặc dù chúng tôi đã lâm vào những cảnh khủng khiếp ác liệt đến nỗi nếu quỷ sứ có vô tình nhìn thoáng thấy cũng phải dựng tóc gáy lên vì hoảng. Thế đấy, nhiều lần, Gurov tự mình đích thân dẫn pháo ra vị trí bắn thẳng. Bỗng nhiên chúng tôi nghe lệnh của đại úy: "Dừng lại". Rồi anh ấy đi suốt lượt các khẩu pháo và giải thích cho các trung đội trưởng một cách nhẹ nhàng, giọng nói không hề tỏ ra căng thẳng: "Không cần kéo pháo đi qua đồng nữa đâu, mà phải quay sang bên trái ngã tư, đi dọc theo bìa rừng chừng hai trăm mét, rồi lúc đó mới đi thẳng". Đôi khi có một trung đội trưởng nào đó cố tỏ ra thông minh nói: "Qua đồng gần hơn, đồng chí đại úy ạ". Nhưng đại úy bảo: "Ở đó có mìn". - "Làm sao biết được ạ, đồng chí đại úy? Chẳng lẽ đồng chí thấy được cả trong đêm à?" Còn anh ấy: "Tôi cảm thấy rằng cánh đồng này bị gài mìn". Lúc đầu chúng tôi ngạc nhiên, thậm chí còn cho anh ấy là đồng bóng, nhưng cuối cùng hóa ra đại úy bao giờ cũng đúng và mọi người rất kính phục anh ấy từ đó. Một lần, suốt ngày chúng tôi đợi lệnh từ trên trung đoàn xuống mà không thấy; còn đại úy cứ đi đi lại lại quanh trận địa, mặt sa sầm, và bỗng nhiên không có duyên cớ gì, ra lệnh cho đại đội chuyển các khẩu pháo từ ven rừng đến chiếm lĩnh một vị trí khác ở cánh rừng bên cạnh - cũng cùng trên một hướng bị xe tăng đe dọa. Tôi còn nhớ, chúng tôi rời pháo đi khi trời còn sáng, chỉ để lại bộ phận hậu cần, nhà bếp ở chỗ cũ. Một giờ sau, viên chuẩn úy của chúng tôi phóng một chiếc xe ngựa đến trận địa mới, đồ đạc nhà bếp bị vỡ nát hết, cả người từ đầu đến chân đầy máu me, và kể: chúng tôi vừa đi khỏi, lập tức chừng năm chục chiếc máy bay Đức "Junker" lao đến ném bom tan tành trận địa cũ. Cái linh cảm của đại úy chúng tôi là như vậy đấy... Chúng tôi cùng với Gurov đi đến tận nước Đức mà không bị thiệt hại gì đáng kể. Và tôi, như anh thấy đấy, vẫn còn sống. Sau cao điểm Deielov anh ấy được phong anh hùng, còn ngày mồng tám tháng Năm anh ấy hy sinh vì một viên đạn vào ngực. Một thằng đểu lọt lưới nào đó từ trong cửa sổ bắn ra khi anh ấy đi trong chiếc xe "Villix". Chúng tôi như phát điên lên - quay pháo lại và nã thẳng vào ngôi nhà đó cho đến lúc nó chỉ còn là một đống than vụn. Nhưng làm sao để cho anh ấy sống lại được?... Nào ta tưởng nhớ đại đội trưởng của tôi, một người thật thông minh, một sĩ quan vàng ngọc, chúng ta hãy đứng dậy nhưng sẽ không chạm cốc. Xin anh thông cảm cho, tôi không kìm được. Đối với tôi ngày hôm nay là nước mắt. Không thể coi đây là ngày hội được. Tôi không thể... 

 BONDAREV IURI 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét