Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

NGHĨ VỀ PAUXTOPXKI



Mình gặp Pauxtopxki một cách hoàn toàn tình cờ. Hồi còn sinh viên chỉ thích đạp xe lượn qua mấy hiệu sách cũ ở đường Láng để lục lọi và lúc nào có xiền thì hí hửng mua vài quyển. Có một lần tìm mua một cuốn sách nào đó mà giờ chẳng nhớ nữa, anh bán sách đưa ra cuốn Bình minh mưa và hỏi có phải cuốn này không? Mình lắc đầu quay đi, hồi đấy có biết Pauxtopxki là ai đâu. Học xong ra trường, lượn qua đường Láng, lục tìm trong đống sách cũ lại thấy cuốn Bình minh mưa, nghĩ thế nào lại mua về. Tối hôm đó ngồi đọc liền một mạch cho đến tận sáng mới hết cuốn sách và tự hỏi mình sao đến tận bây giờ mới biết về Pauxtopxki. Cũng không biết diễn tả thế nào về những cảm xúc khi đọc tác phẩm của ông, chỉ biết rằng nó đẹp, rất đẹp, một vẻ đẹp của một thế giới dường như không còn tồn tại nữa. Nó dường như nằm trong sâu thẳm tâm hồn của mỗi con người, nó là những điều tốt đẹp mà bất cứ ai cũng muốn hướng tới, về những điều đã bị cuộc sống ồn ào làm cho lãng quên. Giờ thì những lúc buồn lại đọc lại những câu chuyện của ông. Tháng trước cố thức đến tận 1 giờ sáng  xem Kí sự Trở lại Volga để rình xem lại cho bằng được tập phim về Navôlôki, địa danh đã được nhắc đến trong truyện ngắn Bình minh mưa. Mà chẳng hiểu sao cứ muốn so sánh những câu truyện của Pauxtopxki với âm nhạc của The Secret Garden. Hạnh phúc đối với mình bây giờ thật đơn giản: vào một buổi chiều mưa nào đó, ngồi trên ban công tầng 2, nhấp nháp 1 ly cà phê, đọc Pauxtopki và nghe nhạc của The Secret Garden. Mà nói cho cùng, hạnh phúc có bao giờ phức tạp đâu.
"Đưa em đi tất cả hoá xong rồi
Ta đã lớn Và Pauxtopxki đã chết
Anh vẫn khóc khi nghĩ về chuyện Tuyết
Dẫu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em"
Bằng Việt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét